Giáo dục cảm xúc cho trẻ, điều cần thiết

14/11/2020

Câu chuyện về đứa trẻ mà tôi được truyền cảm hứng.

Fred Rogers – là một người dẫn chương trình, nhà sản xuất, là người sáng lập, cũng như dẫn chương trình truyền hình dành cho lứa tuổi mầm non “Mister Rogers, Neighborhood”, chiều từ năm 1968 đến năm 2001. Chương trình được dành cho trẻ em một cách rất nhẹ nhàng, chu đáo. Ông giao tiếp với trẻ em như những người thông minh, chúng đáng được sản xuất như những chương trình dành cho người lớn. Cứ mỗi khi lên chương trình, những chiếc áo khoác len mỏng cùng với đôi giày thể thao, điều này khiến tất cả các trẻ em trên toàn đất nước Mỹ thời bấy giờ mê mẩn. Và những chương trình được ông sản xuất cũng như dẫn chương trình đều trở thành kiệt tác dành cho trẻ em thời bấy giờ.

Rogers qua đời vì bệnh ung thư dạ dày vào ngày 27 tháng 2 năm 2003 ở tuổi 74. Công việc của ông trong lĩnh vực truyền hình dành cho trẻ em đã được ca ngợi rộng rãi, và ông đã nhận được hơn 40 bằng danh dự và một số giải thưởng, bao gồm cả Huân chương Tự do của Tổng thống năm 2002 và một giải Emmy cho Thành tựu trọn đời năm 1997. Ông được giới thiệu vào Đại sảnh Danh vọng Truyền hình năm 1999. Rogers có ảnh hưởng đến nhiều nhà văn và nhà sản xuất các chương trình truyền hình dành cho trẻ em, và các chương trình phát sóng của ông đã trở thành nguồn an ủi trong những sự kiện bi thảm, ngay cả sau khi ông qua đời.

Ông từng nói:

“Play is often talked about as if it were a relief from serious learning. But for children play is serious learning. Play is really the work of childhood.”

“Vui chơi thường được nói đến như thể nó là một sự giải tỏa sau quá trình học tập nghiêm túc. Nhưng đối với trẻ em chơi là học nghiêm túc. Khi còn là một đứa trẻ, công việc là vui chơi thực sự”. 

Phải chăng, chúng ta, những người giáo viên, những người phụ huynh có đang thực sự để cho con trẻ của mình đang được vui chơi thực sự khi chúng đang phát triển, chúng có đang được thể hiện cảm xúc, cũng như được giải toả những điều chúng muốn, hay chúng đang được nuôi dưỡng, gặp vấn đề về việc bày tỏ cảm xúc của mình như anh chàng Lloyd Vogel trong bộ phim nổi tiếng “A beautiful day in Neiborhood”

Câu chuyện kể về một người tên Lloyd Vogel – nhà báo chuyên viết phê bình khắc nghiệt. Nhưng anh lại là một nhà báo cực kì nổi tiếng thời bấy giờ, năm 1998 và được tin tưởng là một nhà báo có tâm, một người

Anh ấy gây gổ với người cha đẻ của mình tại đám cuói lần thứ 3 của người chị gái. Được biết rằng, Lloyd bị cha đẻ của mình lừa dối và bỏ rơi khi anh còn nhỏ.

Lord không thể phỏng vấn người đàn ông đó, bởi ông quá bận, cậu muốn phỏng vấn nhưng rồi cậu lại có cảm giác cậu ấy đang bị phỏng vấn ngược lại qua những câu hỏi của Rogers, cậu cảm thấy chưa đủ đề viết về người hùng này, Lloyd về lại căn hộ của mình và xem lại hết các chương trình của Rogers. Một người đàn ông mà được người khác gọi là thánh sống. Dường như cậu tò mò về về người đàn ông đặc biệt này.

Dần dà, Lloyd cứ phỏng vấn Rogers và cậu dường như đã hiểu được vấn đề của mình. Cậu không thể nói lên được cảm xúc của mình, chính điều này làm cậu giận giữ, không nói chuyện cũng như gây gổ với ba mình. Nhưng chính Roger đã cho cậu biể rằng chính người cha mà cậu đang giận, đang né tránh gặp chính là người đã tạo nên sự thành công của cậu bây giờ. Cứ mỗi lần gặp và Lloyd lại học được một điều thú vị.

“Bạn làm gì khi cảm xúc của bạn bị thương?” Câu hỏi ấy cứ đi vào tâm của của Lloyd như lời nhắn nhủ, cậu nhận ra rằng mình đang bị thương cảm xúc.

Chỉ cần một phút để nghĩ về những người yêu mến cậu.

Một phút thực sụ tĩnh lặng của Lloyd cùng với Rogers.

Chỉ cần những điều này cũng làm cho cậu cảm thấy tốt hơn, tại sao thế nhỉ?

Lloyd nhận ra rằng cậu phải đối diện với cảm xúc của mình.

Việc này làm cậu nhận thấy hình như mình khác, chẳng còn sự nặng nề trong tâm trí, chẳng còn sự nặng nề u uất của cơ thể.

Bộ phim ấy đã cho tôi, một người là một người giáo viên nhận thấy rằng, giáo dục cảm xúc, cách gọi tên cảm xúc cũng như suy nghĩ của mình là điều mà tôi cần phải mang được cho những đứa trẻ trong thời buổi hiện đại bây giờ. Gọi tên được cảm xúc chính là cách mà Yoga Kể chuyện có thể dạy được, những câu chuyện thú vị, sống thật với cảm xúc, những câu chuyện nhẹ nhàng dạy chúng những điều cơ bản ấy. Và hoạt động vui chơi trong những lớp yoga trẻ em sẽ chắc chắn mang lại những khoảnh khắc vui chơi thực sự cho những đứa trẻ hiện nay.

 

 

 

 

 

MÌNH LÀ CON NÍT.
VIỆC CỦA MÌNH LÀ HỌC YOGA KID!

LIÊN HỆ NGAY!
Banner